Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Trần Cúc)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    NDH___33.jpg NDH___175.jpg NDH___17.jpg Copy_of_Anh229.jpg PHT_Doan_Van_Trieu__phat_bieu_trai_263.jpg Anh021.jpg Anh125.jpg Anh141.jpg Trang_10.jpg DSCF0363.jpg P1050689.jpg Hinh03431.jpg Hinh0274.jpg Images449357_CatbangkhanhthanhLEVANHUAN.jpg 101210dungqn21223626225.jpg Hinh0140.jpg Hinh0139.jpg Hinh0086.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với website của trường THCS Nguyễn Duy Hiệu

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Thông tin mới >

    Là thời gian đấy !

    Kỷ niệm thì không thể ngồi kể lể một lúc cho hết. Nó dội về lúc nào nó muốn, xuất hiện lúc nào nó cần. Thậm chí mình cần, nó không xuất hiện, mình cũng phải chịu. Là thời gian đấy…

    Xuân

    Tôi vẫn có thói quen đi chùa đầu năm. Đi càng nhiều càng tốt, ai rủ cũng đi, rảnh là đi. Cũng cầu, cũng khấn…thành tâm là chính mà. Đi chỉ để có sự bám víu lấy nếu trong năm gặp điều gì xui xẻo, tặc lưỡi một cái, nghĩ "đầu năm đã đi rồi mà, thế nào các cụ cũng sẽ phù hộ cho qua cơn bĩ cực".Nói đến chùa, thời gian này tự nhiên tôi lại thích nghe giảng Kinh. Nghe thôi, chứ không đọc sách được. Cũng không nhớ nổi tôi nghĩ gì khi nghe các bài giảng Kinh đó. Chỉ mỗi một chuyện nghe và nghe. Chưa thấy lòng nhẹ hơn chút nào, cũng chưa thấy cơ may nào mở ra trước mắt. Mọi thứ cứ đều đều như vậy.

    Hàng ngày của tôi không còn giống như dòng sông. Nó giống con đường hơn, được người ta rải bê tông và nhựa đường rồi lèn chặt bằng máy. Cảm thấy an tâm hơn khi đặt bước chân lên nó.

    Nhanh chấp nhận rồi lại mau chán thì có được tính là thích không ? Tôi và hè như có ân oán với nhau. Cả năm không sao cứ đến mùa này là gầy đi. Năm nào cũng thế. Ít thì 1, 2kg, nhiều thì vô đối, tùy thuộc vào sức khỏe và công việc. Sướng vì mặc đồ nhẹ, được tắm hàng ngày, được nô nức đi du lịch theo trào lưu của cả xã hội. Chỉ vậy thôi, còn lại là chán chết.

    Thu

    Ừ, mùa có tên giống tôi. Khi có mùi ngai ngái của thời tiết đang chuyển mùa sang mát, tôi thường cảm thấy cô độc vào mỗi buổi tối đi trên đường. Thói quen theo kiểu tự nhiên vậy thôi mà, dù trong tim mình lúc đó có hoặc không có ai, đều không ảnh hưởng. Thấy nhiều là cảm giác thanh thản và cô đơn hay bởi tôi sắp già rồi nên mọi thứ thấy được thường bị khuyếch đại lên vậy nhỉ ? Có người nói với tôi: "Dù có chồng hay chưa khi bước chân chạm tuổi 30, mọi thứ trở nên lạ lắm! Tư lự không ra tư lự, khó tính không ra khó tính. Tự nhiên lúc đó biết nhìn nhận cuộc sống bình thản hơn, biết gạt bỏ những gì liên quan đến phong trào. Em sẽ biết sống chậm hơn thời điểm bây giờ nhiều. Điều đó tốt chứ không xấu đâu". Thật ra, tôi không cảm thấy vội chuyện chồng con, cũng không để tâm mỗi khi thiên hạ hỏi han khiến phát bực như trước. "Mọi điều mình làm đều có thể ’phiên dịch’ theo những hướng khác nhau ở đời", nếu ai thông cảm họ sẽ dịch đúng, thậm chí còn tốt hơn những gì mình muốn. Còn không, họ sẽ cố tình hiểu theo điều họ muốn, chẳng quan tâm đến ta đã làm gì. Thường thì tôi vốn không phải mẫu người thích tranh cãi, cũng không có nhu cầu phân trần tại sao tôi không chọn người này hoặc bỏ qua cơ hội đến với người kia dù họ đều là người ổn cả. Có thể cơ hội sẽ ngày càng ít đi hoặc nó đến chậm, thậm chí đến rồi đi nhanh hơn tôi mong muốn. Với tôi, trong tình cảm, không có hai điều chấp nhận và tặc lưỡi. Để làm gì nhỉ? Tôi chỉ cần một trong những cơ hội thôi mà và ai cũng vậy, nếu họ còn có quyền được chọn lựa. Đơn giản lắm! Không cần phải bốn bánh, không cần phải nhà mặt đường, cũng chẳng cần phải ổn thỏa về hình thức để tôi thấy tự hào trước ánh mắt của các cô gái dõi theo khi đi bên cạnh cơ hội đó. Cũng đừng quá "ổn theo đúng nghĩa" vì kiểu người như tôi trước sau cũng biến cái ổn đấy thành cái bất thường thôi. Chỉ cần có và biết trân trọng tình cảm mình có là đủ.Mọi con người sinh ra đều mang trong mình duyên – nợ. Nếu may thì từ khi lấy chồng tôi sẽ chỉ sống (hay gọi là cưới) với một người đàn ông, vậy nên tôi muốn mình toàn tâm với tình cảm mình đã chọn, theo tôi đó gọi là "duyên". Cũng muốn họ sẽ quý trọng những gì tôi mang đến đặt vào tim họ chứ đừng xóa sạch khi "cái tôi" đàn ông nổi lên. Người ấy sẽ cùng chia sẻ với tôi những gì vụn vặt và khó khăn nhất trong cuộc sống. Đừng buông khi thấy tôi giữ tình cảm không còn chặt, lúc đấy chỉ mong người ta sẽ quay lại và sẽ cùng tôi giữ chặt thứ cảm xúc kia, lúc này với tôi là "nợ" đấy. Có lẽ hơi thừa thãi khi đề cập đến tương lai vậy. Tôi mong sau này của mình đừng giống như mùa trùng tên thôi. Heo may và se lạnh nhỉ?

    Đông

    À, với tôi đông đẹp. Mọi thứ tôi cần mùa này có đủ cả. Có lẽ chỉ riêng khoản được sung sướng khi ngủ thôi đã đủ để tôi vái ông trời cho cả năm mùa nào cũng là mùa đông rồi.Tôi hay đi du lịch vào thời gian lạnh thấu da thịt này. Hè cũng vui nhưng nóng quá! Ăn nhiều no tròn, mặc áo ôm sát người nhìn thấy toàn bụng là bụng. Còn mùa đông thì khác, thân hình có thế nào cũng đã được hai, ba lớp áo bên ngoài "cứu" rồi.Đừng nghĩ đông lạnh mà buồn nhé! Tôi chỉ có cảm giác vậy ở mùa thu thôi. Sang đông, mọi thứ lại phởn phơ, tơn tơn như cũ. Khi nghĩ về thời gian trước tôi hay nghĩ đến đông, cả lúc tơ tưởng sau này cũng nghĩ đến đông. Dù sao mát lạnh thì vẫn sung sướng hơn là nóng bức mà. Kỷ niệm thì không thể ngồi kể lể một lúc cho hết. Nó dội về lúc nào nó muốn, xuất hiện lúc nào nó cần. Thậm chí mình cần nó không xuất hiện, mình cũng phải chịu. Là thời gian đấy, có đặt tên thì với tôi cũng chỉ có bốn nghĩa như vậy. Tôi thích cuộc sống mỗi ngày mới đến đều bắt đầu thật chậm và thanh thản. Mong vậy có quá nhiều không nhỉ ? 


    Nhắn tin cho tác giả
    Lan Kiều @ 09:13 21/05/2011
    Số lượt xem: 381
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến