Tài nguyên dạy học

Hỗ trợ trực tuyến

  • (Trần Cúc)

Điều tra ý kiến

Bạn thấy trang này như thế nào?
Đẹp
Đơn điệu
Bình thường
Ý kiến khác

Thống kê

  • truy cập   (chi tiết)
    trong hôm nay
  • lượt xem
    trong hôm nay
  • thành viên
  • Ảnh ngẫu nhiên

    NDH___33.jpg NDH___175.jpg NDH___17.jpg Copy_of_Anh229.jpg PHT_Doan_Van_Trieu__phat_bieu_trai_263.jpg Anh021.jpg Anh125.jpg Anh141.jpg Trang_10.jpg DSCF0363.jpg P1050689.jpg Hinh03431.jpg Hinh0274.jpg Images449357_CatbangkhanhthanhLEVANHUAN.jpg 101210dungqn21223626225.jpg Hinh0140.jpg Hinh0139.jpg Hinh0086.jpg

    Thành viên trực tuyến

    1 khách và 0 thành viên

    Sắp xếp dữ liệu

    Chào mừng quý vị đến với website của trường THCS Nguyễn Duy Hiệu

    Quý vị chưa đăng nhập hoặc chưa đăng ký làm thành viên, vì vậy chưa thể tải được các tài liệu của Thư viện về máy tính của mình.
    Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
    Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
    Gốc > Thông tin mới >

    Thu trong vắt

    Những tấm biển treo dọc các đại lộ
    Nhắc nhở ai đang đầy đủ lứa đôi
    Và cả ai đang cô độc trên đời
    Tránh đừng đụng vào cây… mùa lá rụng.

    Chẳng hiểu sao tôi lại thấy yêu mùa thu, chắc vì sự bình yên nhẹ nhàng của nó. Hạ qua, thu đến như một quy luật không đổi của tạo hóa, vậy mà mỗi độ thu về, tôi lại cảm thấy ngỡ ngàng trong vẻ đẹp của mùa thu.Xua tan những ngày nóng nực của mùa hạ, thu “vắt ngang” trời, mang sự đổi thay kỳ diệu cho trời đất. Thoang thoảng cơn gió thu nồng nàn tắm mát cả làn da. Nàng tiên mùa thu gõ chiếc đũa thần để phút chốc vạn vật chìm vào sắc thu. Mùa thu không xanh non mượt mà như người chị cả mùa xuân, thu khoác cánh màu vàng, một màu vàng kỳ diệu.

    Nắng thu vàng dìu dịu tưới lai láng trên con đường trải dài đầy lá rụng. Những chiếc lá thu khi trên cành thì vàng bóng bẩy mượt mà, khi làn gió thu hôn nhẹ vào thì như tan trong cái giật mình rồi rơi nghiêng khe khẽ, trải thảm trên con đường. Lá thu rơi xao xác như khúc ca của mùa, lá rụng không còn vàng bóng mà vàng nâu, màu vàng hơi buồn.

    Sáng đầu thu, trong cái chớp mắt vội vàng của tạo hóa, thu hiện ra xanh lặng lẽ. Vẫn biết thu không xanh non như xuân nhưng bên cạnh sắc vàng, thu còn nhuộm một màu xanh ngọc. Giờ chẳng còn ai an nhàn ngồi bên bờ ao thu như cụ Nguyễn Khuyến để thấy chân thực hơn cái sắc thu xanh của vườn tược, ao cá và vòm trời nữa.Cuộc sống cuốn theo dòng đời vội vã, chẳng mấy ai quan tấm đến những thứ đổi thay kỳ diệu xung quanh dù là nhỏ nhất. Rồi bất giác ai đó giật mình đứng lặng bần thần khi một cơn heo may quyện mùi hoa sữa lướt ngang qua mái tóc để rồi lại buột miệng “Thu về rồi”.

    Phượng đã “tắt đèn” lâu rồi trên mái phố. Những tà áo dài lại dập dìu như những đàn bướm trắng, mùa tựu trường về trong sắc thu lai láng. Cơn mưa thu vội vã đến, vội vã đi, nhường cơn khác. Mưa cứ dùng dằng, mái lớp ướt mèm, hàng cây nhòe đi trong nước rồi lại bóng lên trong tia nắng thu vàng sau mưa.Giữa thu, trăng mênh mang một màu dịu mát, sáng trong veo, rồi tan ra vỡ òa trong cái náo nức về đêm rằm tháng tám. Tuổi thơ vọng về trong tiếng trống giòn tan, trong ánh sáng xanh đỏ của đèn ông sao hay giản dị hơn là trong cái nhấp nháy vụt sáng của một xâu hạt bưởi. Tôi đã thích một mình đón trăng non mười ba và trăng tàn mười tám, ngập tràn xung quanh đầy trăng là trăng… dìu dịu.Ngày cuối thu, hơi may đã dày đặc cái se lạnh đầu tiên làm ta bâng khuâng quá! Hoa sữa đã rơi đầy mái phố, lấm tấm vương lên mái tóc mây, cuối thu – mùa lá rụng. Bất giác tôi nhớ đến những vần thơ:

    Những đàn sếu bay ngang khung trời đầy khói tỏa
    Trên Matxcova lại đã thu rồi
    Những con đường như ánh lửa chói ngòi
    Vòm lá trải ánh sẫm màu rực rỡ
    Những tấm biển treo dọc các đại lộ
    Nhắc nhở ai đang đầy đủ lứa đôi
    Và cả ai đang cô độc trên đời
    Tránh đừng đụng vào cây… mùa lá rụng

    Tôi chạm vào thu ở một xứ sở xa lạ. Dẫu chưa một lần đặt chân lên con đường dài với hai hàng bạch dương ngút ngàn trút lá nhưng hồn tôi lơ lửng bay vào hư vô rồi rơi vào sự bất tận của êm đềm mùa thu.Lại một mùa thu nữa về, đã thoảng qua da cái chớm lạnh, chảy qua mặt mùi hoa sữa hăng hắc và một sự êm đềm khó tả. Tôi muốn quàng tay ôm lấy mùa thu cho riêng mình. Bất giác tôi mỉm cười vô cớ, một mình và như thế tôi sánh bước cùng thu, mùa thu của riêng tôi… lặng lẽ. 


    Nhắn tin cho tác giả
    Lan Kiều @ 10:06 24/08/2011
    Số lượt xem: 515
    Số lượt thích: 0 người
     
    Gửi ý kiến